Thứ Năm, 19 tháng 7, 2018

GIẤC MƠ VK

Mộng ước được làm VK của tôi đã có từ lâu, theo thời gian cứ ngày càng mãnh liệt. Rồi một tối nọ, không hiểu sao cứ chong chong thức thâu đêm, rồi tiếng gà gáy sáng cũng là lúc tôi chợp mắt. một giấc mơ đẹp ập đến. Giấc mơ làmVK.
Tôi nhận dược điện báo của con L nó nói Ba đã hoàn tất hồ sơ, thủ tục định cư ở Mỹ rồi, ba nhanh chóng làm vida nhập cảnh và mua vé máy bay sang bên này đi, con đã lo nơi ăn chốn ở cho ba rồi. Chỉ hai ngày sau, tôi đã có tấm vé trên tay. Bây giờ tôi đã thảnh thơi, khoan khoái, đếm ngược thời gian. Xức một tí nước hoa lên tóc, mặc thử bộ vét trắng tinh vừa may ở tiệm may Phong Nhã, soi gương, chải rẽ ngôi tóc, cạo lại mấy sợi râu, rồi thầm nghĩ, giờ mình đã ba phần tư là VK rồi, sướng thật. Mới sáng nay có việc vào cơ quan cũ, gặp thằng cu Hai nó là Trưởng phòng (là thủ trưởng trực tiếp cũ của tôi) đang phét lác với máy em môi đỏ tóc vàng (chắc từ viện về) nhác thấy bóng tôi từ xa, đã xởi lởi: em chào anh/ lúc nào thì anh qua bển? hai hôm nữa – tôi đáp chỏn lỏn. Dạ! em chúc anh thượng lộ bình an ạ! Khác hẵn cái kiểu nói năng lí nhí bình thường của tô và khác hẵn cái thói lạnh nhạt, kênh kênh hàng ngày cố hữu của nó, rồi nó quay qua mấy em giới thiệu: đây là anh An sắp sữa là VK Mỹ. Mấy đứa con gái thôi cười cợt, gập người chào anh ạ! Hừ, tóc bạc hai phần rồi anh nỗi gì,  tôi khẽ gật đầu, và ưỡn ngực đi thẳng vào trong, lòng lâng lâng thầm nghĩ, quái sao nó biết mình mình sắp sữa qua định cư ở Mỹ ta. Chắc có kẻ ton hót nào đây, thôi mặc kệ.
  Thế mà trong gia đình tuyệt nhiên không một ai quan tâm đến, họ cứ xem cái việc tôi qua Mỹ định cư  giống như việc tôi đi công tác dăm ba ngày rồi về ấy, thế có tức không cơ chứ. Vớ lấy cái phôn, tôi gọi cho anh Hùng ( anh là VK Mỹ, nhưng nay về định cư ở VN). Alo anh hả/ ừ, có gì không chú An? 12 giờ trưa ngày mốt là em qua bển, anh nhớ thông báo cho mọi người trong nhà biết và nếu không có bận việc gì quá quan trọng thì đi tiễm em hết nhá. Anh gọi cho em cái xe ba chục chổ ngồi ấy, riêng xe cộ là mình đừng có tiết kiệm. Nhưng mà con Thủy vợ thằng Bi đang có chửa, còn con Hiên vợ thằng Hải con nó mới một tháng chắc không thể đi được. Chửa cũng đi được, còn con nhỏ thì bồng con theo, đi tiễn chứ phải đi cày ruộng đâu mà trốn tránh, tôi quát to vào máy.Vâng tôi sẽ nhắn lại với chúng nó. Cúp máy, tôi khoan khoái hớp một ngụm cà phê sữa nóng hổi, nghi ngút khói mà vợ tôi vừa bưng ra.
Đúng 8 giờ sáng, chiếc mẹc màu ghi to kềnh càng đã chờ sẵn trên đường cái. Trong sân nhà tôi đã tấp nập, ồn ào tiếng người, tiếng trẻ con khóc. Mọi người đều mặc bộ đồ đẹp nhất mà mình có thể: chị Hoa mặc áo dài màu tím hoa cà trông thật thướt tha, em Quỳnh áo vét có nơ hồng trông thật nền nã. Còn con Hiên, con thủy đâu. Dạ cháu đây ạ. Ừ, tao tưởng không đi, đi một ngày đàng, học một sàng khôn con ạ! Rồi xe bắt đầu lăn bánh, chở theo đoàn người lớn có, nhỏ có, ba đứa bé đỏ hỏn đang nằm trên tay, mẹ nó một tay bồng tay kia cầm bình sữa gắn chặt vào miệng chúng, rồi chúng thiu thiu ngủ trong tiếng ru rền rền của xe. Đến quán bún riêu “Đồng Quê” ta dừng lại ăn sáng, bác tài nhá! Tôi dõng dạc kêu to. Quán này nỗi tiếng rẻ, mà ngon đấy, riêng đậu phụ thì ăn miễn phí. Tôi giảng giải cho mọi người nghe ăn bún riêu sẽ bổ dưỡng như thế nào, có lợi cho sức khỏe, ăn đậu phụ thì cung cấp calo như thế nào, giảm colectoron ra sao…
Mọi người lục tục xuống ăn, rồi mọi người lục tục lên xe, thẳng đường tới phi trường Tân Sơn Nhất.
Xe dừng, bác tài nhanh chóng bật nắp capo, rồi lần lượt chuyển từng va li nặng trịch của tôi xuống chiếc xe kéo mà anh Hùng đã chờ sẵn, tôi chỉ xách một chiếc cặp da màu đen sải chân đi trước ra dáng thành thạo. Anh Hùng í ạch đẩy xe theo sau, thỉnh thoảng tôi lại ngoái đầu hỏi sao chậm chạp thế anh?
Mọi hành lý của tôi đã qua checkin, tôi trở ra sân bay, giơ tay vẫy chào mọi người, ai nấy đều rơm rớm nước mắt. Anh đi khỏe nhá, chú đi may mắn nhá, sang bển rồi chú nhớ đánh dây thép về nhá! Anh Hùng mếu máo khóc. Tôi trịnh trọng lấy ra một triệu hai trăm ngàn đưa cho bác tài và không quên bo thêm cho bác mười ngàn đồng gọi là bồi dưỡng.
Con Lan lái xe hơi ra tận phi trường đón tôi như đón một vị nguyên thủ quốc gia, tôi chậm rải đeo cái kính gọng vàng mua 50 ngàn đồng, ba ngày trước ở tiệm kính Đức Anh lên ngắm nhìn bầu trời và nước Mỹ. Ủa sao bây giờ mới 12 giờ trưa mà nước Mỹ tối đen quá vậy?
Cuộc sống ở Mỹ, cứ như người ta nói Mỹ là dân chủ, là thiên đường, là bình đẵng,… xạo xạo tất. Chẳng có gì ngoài làm việc. Người ta quần quật làm việc từ mờ sáng đến tối nhọ nồi, làm hồng hộc, làm như chưa được làm bao giờ, làm mà cũng chẳng biết làm làm gì? Đi làm cứ như bị ma đuổi quỷ ám, hết parttime, hoặc alltime, làm không kịp ăn sáng, buổi trưa vừa làm vừa ăn bánh mì kẹp pate. Nếu như có ai đó phát minh ra cái máy truyền dinh dưỡng vào người thay vì phải ăn thì chắc chắn máy bán chạy lắm đấy.
Rồi tối về mệt đứ mệt đừ chồng ngủ, vợ ngủ, người ta quên dần cảm giác khác giới. cũng quên luôn người nằm cạnh mình là ai.
Bởi vậy cũng hiểu lí do VK, hoặc người Mỹ, họ rất quý và tiết kiệm đồng tiền, họ sử dụng đồng tiền rất chính xác.
Tôi ở cùng nhà với vợ chồng con lan, nó bố trí cho tôi một phòng riêng khá đầy đủ tiện nghi. Ban ngày chúng nó đi làm vắng còn tôi nằm chèo kheo một mình, chán rồi xem tivi, không bạn bè, tự nói tự nghe, tự trả lời, rất buồn nhưng không dám than, vì từ khi có tôi chúng nó còn buồn hơn.


Thứ Tư, 18 tháng 7, 2018


CÔNG NGHỆ VAR
(không dành cho vợ tôi)

Vợ tôi là một người phụ nữ, phải nói nàng rất đẹp. Nàng cao một mét bảy lăm, chuẩn các số đo. Nàng sở hữu một thân hình bốc lửa, dáng đi quý phái, mái tóc xanh mướt bồng bềnh như mây, nàng có gương mặt trái xoan hồng hào thanh tú, đôi lông mày nhỏ cong cong và đôi mắt xanh vời vợi của biển, đôi môi dày đỏ, đầy khát vọng. Tiếng nàng thánh thót như chim khuyên và ngọt ngào mộng mị. Nàng đẹp đến nỗi, thoáng thấy bóng nàng, đàn bò đang gặm cỏ tự thấy hổ thẹn vì phàm tục, rồi rỏ dãi, ngơ ngác đứng nhìn theo cho đến khi nàng khuất bóng.
        Tốt nghiệp đại học kinh tế TP, nàng có việc ngay sau khi nhận tấm bằng. Nàng là trưởng phòng kinh doanh của một công ty lớn nhất nhì thành phố, với mức lương rất hấp dẫn. Do nhu cầu công việc, nàng phải đi công tác thường xuyên trong nước, rồi ngoài nước cùng với xếp, với nhân viên, có khi đi cả tháng trời mới về lại.  
Ở nhà, nàng không phải động tay đến bất cứ công việc gì, ngoại trừ chăm sóc sắc đẹp và ngủ. Mọi việc nhà đã thuê người giúp việc.
Hồi mới cưới nhau, ai cũng khen tôi thật có phước mới lấy được nàng. Tôi là người hùng trong mắt bạn bè, vì đã đánh đổ được bao nhiêu “thằng khờ’ tội nghiệp để giành được nàng – một người đàn bà đầy đủ tài, sắc. Đi bên nàng tôi thật hãnh diện, nàng làm tôi rạng rỡ hơn, sáng sũa hơn, đáng sống hơn, xóa đi cái gam màu xám ngoét, tẻ nhạt mang lại từ cặp kính cận dày cộp 4đ luôn dính chặt trên khuôn mặt chuột của tôi.
Tôi là một nhà khoa học chuyên nghiên cứu về công nghệ tin học ứng dụng. Chuyên sâu chế tạo, thiết kế các loại vi mạch, bo mạch. Các phát minh sáng chế của tôi phần lớn chưa được đưa vào phục vụ đời sống của xã hội loài người. Ôi! Lạy giời, lạy phật chúng sẽ mãi mãi nằm trong hộc tủ và đừng bao giờ được ứng dụng, vì chỉ một chút sơ suất, loài người sẽ phải ân hận vì đại thảm họa. Như một cơn đại hồng thủy, nó cuốn phăng hết các giá trị vật chất văn hóa mà loài người cả mấy chục ngàn năm dày công xây dựng trên hành tình này. Chính vì thế tôi đã thiết kế hệ thống bảo mật riêng, đảm bảo các hacker xảo quyệt cỡ nào thì cũng phải botay.com.
       Vợ tôi sáng đi tối về, nhiều lúc nàng về rất muộn, tôi hỏi thì nàng bảo hôm nay em bận tiếp khách, hay hôm nay ký hợp đồng với đối tác. Có khi nàng về với bộ dạng xiêu vẹo, áo xống nhàu nhỉ, sặc mùi bia rượu, nàng lại nói hôm nay chia tay anh bạn cùng phòng, hay xếp X lên chức khao. .. cứ thế tôi cũng quen dần nếp sống của nàng, tôi chỉ chúi mũi vào nghiên cứu khoa học. Rồi người ta xì xầm điều tiếng về nàng, về các mối quan hệ của nàng với ông tổng giám đốc A, anh trưởng phòng B và lọt đến tai tôi. Tôi hỏi, nàng ra vẻ ngạc nhiên, nói vậy a? ối dào, người ta đặt điều đấy/em chỉ yêu anh thôi chứ còn ai hơn. Tôi tin nàng vì trước nay nàng chưa một lần nói dối. Có lẽ thấy cái vị trí công việc nàng đang là giấc mơ của nhiều người, không thành nên họ bày trò bôi xấu nàng ấy thôi.
Nói vậy chứ tôi cũng thấy nghi nghi. Một người đàn bà quyến rủ như nàng mà không có nhân tình mới là lạ. Nhưng ích kỷ vẫn vốn thuộc tính bản năng cố hữu của giống đực. Đàn ông có thể rộng lượng ban phát bất cứ thứ gì trên đời, ngoại trừ người yêu, người tình và người vợ.
Một hôm, thằng bạn thân của tôi nó rỉ tai: vợ mày đúng là thân tình với gã TGĐ lắm, mấy lần tao thấy, họ bá vai nhau đi ra từ một nhà nghỉ trông họ tình tứ lắm. Mày mật phục thử coi.
       Mật phục – một người đàn ông có lòng tự trọng, mật phục một người đàn bà, là vợ mình đi lăng nhăng với một người đàn ông khác.
Chỉ có những thằng người kém cỏi mới đi làm cái việc tầm thường đó.
Đầu tôi đã hình thành và phác thảo một dự án. Sử dụng khoa học công nghệ 5.0 và công nghệ VAR theo dõi cô ả. Cũng xin nói thêm về công nghệ VAR: cho đến bây giờ thì đây là công nghệ tiên tiến nhất của nền văn minh nhân loại, tháng trước tôi đã chuyển giao một phần công nghệ này cho nước Nga để họ bắt lổi các trận đấu (chủ yếu phạm lổi trong vòng cấm) của World cup năm 2018. Tôi đã cắt xén nhiều ứng dụng phức tạp mà theo tôi loài người không nên biết và ứng dụng chúng.
Tôi sẽ nghiên cứu chế tạo những chiếc quần, những chiếc áo bằng chất liệu siêu nano đặc biệt, cảm ứng nhiệt bằng các tế bào quang điện siêu đẳng, vải dệt là những sợi cacbon mềm siêu dẫn, có đính vi mạch, bo mạch, chúng sẽ nhỏ như những sợi vải thông thường, các camera nhỏ xíu được ngụy trang bằng những hạt ngọc, pha lê lóng lánh, sang trọng. vừa có chức năng tự động quay phim, chụp ảnh, ghi âm ở mọi góc mọi phía, vừa cảm ứng được mọi nhiệt độ lạ, mùi vị lạ, sử dụng năng lượng mặt trời, lưu giữ 24 tiếng. Thông qua hệ thống, tôi kích hoạt tần số dao động dòng điện sinh lý ở da người cho bằng tần số dao dộng riêng của thiết bị làm cho “gây nghiện” khi mặc, ai đã mặc thử rồi thì sẽ không thể mặc loại áo quần khác (mặc loại khác cơ thể cứ như bị gai sâu róm ấy), nếu không có sự hóa giải của tôi. Hệ thống được liên kết qua đám mây điện toán bằng một điện thoại cực thông minh (CTM ) do tôi nghiên cứu, phát minh ra, tôi lại nghiên cứu, chế tạo và đặt công nghệ VAR ngay nơi phòng tôi làm việc. Vậy là mọi hoạt động xấu xa ghê tởm của ả tôi có thể theo dõi được.
Hơn 3 tháng sau, những chiếc áo, chiếc quần sử dụng công nghệ khoa học 5.0 đã hoàn tất, phải nói chúng rất đẹp, màu sắc bắt mắt, với đủ các mốt tân thời, qua điện thoại CTM tôi có thể điều chỉnh số đo, gam màu, hương thơm tùy theo sở thích người dùng, tôi đã nắm rất rõ các chỉ số của vợ tôi để điều chình cho phù hợp. Giờ chỉ còn mặc thử  vận hành và xem hiệu quả mang lại.
Buổi chiều vợ tôi đi làm về, tôi ra vẻ vui mừng hơn mọi khi.  Em à! Lâu nay anh quá mải mê công việc nên đã ít quan tâm em, anh thật có lỗi! tôi sụt sịt khóc (lấy tay quẹt quẹt vào mắt cho mùi mẫm), hạ giọng tôi nói: sáng nay anh tới tiệm thời trang A, cái tiệm mà em hay mua sắm đó, Ôi! Dạo này họ mang về nhiều mẫu mới lắm. Thấy nhiều chị tranh nhau mua sắm, họ nói không mua sẽ hết, nên anh đã mua mấy bộ về tặng em, em mặc thử cho anh vui lòng nhá! Vừa nói tôi vừa mang thùng đồ ra. Nàng mỉm cười vui sướng, lần lượt mặc thử những bộ đồ mới lạ. Bộ xanh da trời này mặc trong mùa Thu thì thật lãng mạn. Bộ cà phê sữa mặc vào mùa Hạ thì nhẹ nhàng, trẻ trung, xinh tươi. Bộ cánh hồng phai và cánh hoa đại đóa thật mềm mại, nền nã mặc vào dịp Tết thì thật là tuyệt. Bộ áo dài màu hoa cà dùng trong đám cưới, lễ hội thì rất sang trọng, quý phái. Bộ vét xám và vét đen thì mặc đi làm nơi công sở thật lịch lãm, uy quyền… Bộ nào cũng rất vừa vặn, với dáng tròn, thon thả của nàng. Nàng nhảy choi choi, ngẹo đầu, ngẹo cổ ngắm nghía, cười hinh híc ra chiều hài lòng lắm. Tôi nén khối căm hận xuống đáy lòng, xới lới cười đáp, khen lấy lòng nàng.
Vợ tôi vẫn đều đặn đi làm, sáng xẹc đi, chiều xẹc về, ngày thứ nhất, ngày thứ hai, ngày thứ ba, các chỉ số trên điện thoại CTM đèn cứ sáng xanh, mức độ an toàn 98%. Đến ngày thứ sáu, khi ấy là buổi trưa vào lúc 11 giờ 15 phút, khi tôi đang mãi mê hoàn tất một lập trình mới cho thiết bị sóng siêu âm, chiếc điện thoại CTM réo liên hồi, núm cảm ứng nhiệt, cảm ứng mùi vị đèn đỏ chớp chớp, tôi lao nhanh đến phòng công nghệ VAR, tút, tụt, tút các nút được khởi động, ba màn hình đã sáng. Màn hình có ánh sáng xanh lét, với những sóng hình since khi lên cao khi xuống thấp, báo hiệu cường độ dòng điện sinh lý đã thay đổi mạnh. Màn hình màu đỏ, những cột sóng  nhỏ gầy như que diêm thể hiện mức độ nguy hiểm cao. Đặc biệt màn hình rộng, quay lại chậm rãi từng cử chỉ âu yếm của một gã đàn ông và con mụ đàn bà. Gã ta lùn tịt, có cái đầu bóng tròn như cái thủ heo đã cạo nhẵn lông, cái mũi đỏ quạch như quả cá chua thối, bàn tay chuối mắn mập ngắn cũn, đó chính là lão TGĐ V, lão cười nham nhở, bá vai người đàn bà -  vợ tôi, liếc hắn tình tứ, cả hai dìu nhau vào nhà nghĩ Q. VAR quay chậm từng cử chỉ, từng động tác thuấn thục của hắn…. Sự việc xảy ra 45 phút, sau đó mọi chế độ lại bình thường. Thế là có đủ bằng chứng rồi , đừng có mà chối cãi nhé. Tôi vội tắt máy.
Khoảng 5 giờ vợ tôi mới xẹt xẹt về tới nhà. Cô ả tíu tít khoe, hôm nay ở CT ai cũng trầm trồ khen bộ vét em mặc, em bảo chồng em mua cho đấy, họ bảo nhờ xin địa chỉ để họ mua cùng. Ối! em tự hào với ông xã của em góa, góa.. mụ kéo dài chữ quá nghe ra thành góa, rồi đặt một nụ hôn tởm lợm lên má tôi. Tôi lấy khăn lau vội cái vết bẩn thỉu ấy. Ném một cái nhìn khinh bỉ lên mụ. Tôi hắng giọng lấy lại bình tĩnh, em à! anh có mướn bộ phim võ hiệp này hay lắm, em vào đây ngồi xem, rồi lát nữa ta ăn cơm nhá. Ở với nhau mấy năm biết mụ đàn bà này rất mê kiếm hiệp và võ chưởng, mụ thuê cả hàng tá đĩa về để xem, nên nghe tôi nói vậy mụ ta đồng ý liền. Đợi mụ bước vào phòng VAR và ngồi xuống ghế, tôi giơ ngón tay cái về phía cửa tức thì cánh cửa tự động khép lại, dàn máy điều hòa tự động chạy (theo nhiệt độ, độ ẩm đã cài đặt sẵn) nghe se se, dàn đèn thông minh tự động bật sáng, ánh sáng thật dịu dàng, tôi đưa ngón tay trỏ lên “mắt cảm ứng” VAR hệ thống máy bắt đầu khởi động. Tôi bật chế độ video và chiếu phim, bộ phim “Liên khúc song kiếm” với những diễn viên trai tài, gái sắc rất hấp dẩn, những màn võ thuật tài nghệ ghê rợn người, làm cô ả xem say sưa, đến đoạn ma vương Alulu dùng tay không đánh vỡ một trái núi, ánh sáng chói lòa, khói lửa mù mịt, đất đá mù trời, thì tôi giơ khẽ ngón tay cái lên, tức thì Video tắt, chuyển qua chế độ VAR làm việc. Một cặp quái vật, giai nhân xuất hiện, với những tiếng gầm gừ gớm giếc…  Ôi! gì thế này, vẻ đầy kinh ngạc, ả rú lên thất thanh. máy chạy chầm chậm, cho thấy: quái vật lột áo quần ả từng lớp, từng lớp, như người ta bóc lá một chiếc bánh chưng xanh, và như đói khát lâu ngày, gã liếm mút chùn chụt, trên ngực, trên da thịt, …người đàn bà quằn quại, rên rỉ. Rồi vùng cấm bị xâm phạm, cái của nợ  gân guốc cứng đơ, nhớp nháp ấy đang lừ lừ tiến vào,  thời gian xâm phạm, phương thức xâm phạm, các kiểu xâm phạm... các thông tin đều được VAR cung cấp đầy đủ. Cô ả mặt mày xanh nhớt, ả đứng như trời trồng, ả khóc lóc, ả xin lổi, ả giải thích…Tôi chỉ ngón tay trỏ xuống, hệ thống công nghệ VAR tắt. Tôi rút thẻ đỏ và cái đơn li hôn đã viết sẵn, kí sẵn đẩy về phía ả.. . cô còn ý kiến gì nữa không? Đến nước này thì em không ý kiến gì nữa, nhưng em..em…em muốn biết làm sao anh có được thước phim này? Khè khè hà, khè khè hà.. tôi rít lên cười chua chát, ném cái nhìn ghê tởm về phía ả. Tôi cứ tưởng cô ả là thông minh, hóa ra tôi nhầm, cô ta cũng chỉ là mụ đàn bà trán ngắn, chân dài tầm thường.
Cô không hề biết tôi là ai ư? Tôi là chuyên gia công nghệ số 1 thế giới, nhờ có VAR tôi mới biết được cô là ai đấy.
 Tôi chỉ ngón tay cái xuống đất, cánh cửa phòng tự động mở, nhanh như chớp thị lao tọt ra ngoài.
       Cánh cửa khép lại, nỗi buồn ngấm dần vào da thịt tôi, trái tim tôi đau buốt, run rẩy, tôi như người mất hồn, lòng tôi trở thành hoang mạc, hư vô. Thế là hết, người đàn bà, mà tôi đã yêu nàng hơn chính bản thân, cuộc đời tôi sẽ rẻ sang lối khác.
Tôi đang miên man với luồng suy nghĩ đau đớn, cay độc, bỗng ngoài có tiếng gõ cửa, tiếng gõ càng dồn dập. cửa mở, cô ả xuất hiện khóc lóc, tru tréo: em định thay áo quần, nhưng không hiểu sao, khi mặc những bộ áo xống khác thì da đau nhức như kiến cắn ấy. À tôi quên. Tôi bảo ả đứng yên, cầm điện thoại CTM tôi điều chỉnh lại tần số dao động của dòng điện SL trên da thịt ả đến mức bảo hòa. Bây giờ thì ả có thể sử dụng bất kỳ một loại áo quần nào khác.
Mụ đàn bà lăng loàn, trả lại toàn bộ áo quần cho tôi, cầm va li và biến mất, như chưa hề tồn tại.


  


Thứ Năm, 5 tháng 7, 2018

THỜI TÔI ĐANG SỐNG

Thời tôi đang sống
Lập dị muôn thời
Đất lơ lững trên không
Trời mây vờn phía dưới
Thời tôi đang sống
Những ông chủ là dân
Còn lại là đầy tớ
Đầy tớ bức hại chủ

Đẩy chủ vào đường cùng.