LÀM
KHOA HỌC KIỂU VIỆT NAM
Làm
khoa học kiểu của người An Nam hiện nay đang làm thì có đến thế kỷ 25 cũng vẩn
là một nước tụt lùi và lạc hậu.
Trong
trả lời phỏng vấn trước quốc hội, ông Chu Ngọc Anh – Bộ KHCN, khi được hỏi “có
thông tin nhiều đề tài, dự án KH sau khi báo cáo xong sẽ được xữ lí bằng thuốc
chống mối, mọt rồi bỏ vào tủ sắt khóa kỷ mãi mãi không ứng dụng, đề nghị bộ
trưởng cho biết đúng, hay sai?”. Tôi thấy sau khi trả lời vòng vèo tam quốc,
bác ấy muốn nói là không phải không ứng dụng mà là chậm ứng dụng (?)…
Qua
tìm hiều tôi thấy, ở nước ngoài các đề tài, dự án nghiên cứu phải xuất phát từ
nhu cầu thực tế, người ta đặt hàng nghiên cứu, thanh toán tiền theo tiến độ và
kết quả công việc. Vấn đề ở chổ là đấy là tiền túi họ bỏ ra nên những ứng dụng
thành tựu KH phải đúng ý đồ và mang lại hiệu quả thực thụ.
Ở
VN các cơ quan NCKH là quản lí nhà nước, đối tượng phục vụ nghiên cứu (các địa
phương) cũng là tập thể và nhà nước, làm khoa học theo chỉ đạo nghị quyết, tiền
là tiền nhà nước (tiền thuế dân). Kiểm tra giám sát theo kiểu "vừa đá
bóng, vừa thổi còi",làm khoa học chỉ như một hình thức trả bài, làm sao đề
tài, dự án mình thông suốt để thanh quyết toán được, chứ không quan tâm đến
hiệu quả thực tế, tính bền vững của đề tài dự án mang lại cho
nhân dân. Đây là thứ NCKH quan liêu, bao cấp, làm NCKH chủ yếu là chạy đề
tài dự án và sau là chạy chứng từ để thanh toán được đề tài dự án của mính.
Tôi
rất hiểu cái quy trình vận hành cỗ máy Khoa học Việt Nam.
Hàng năm, hoặc có dịp thuận lợi là giám đốc hoặc cán bộ đầu nghành, chủ nhiệm
đề tài, lại có khoản gọi là chi phí quan hệ (lớn hay nhỏ tùy ĐTDA) để tìm kiếm
ĐTDA hoặc trực tiếp với bộ gọi là đề tài cấp bộ, hoặc làm một nhánh cho một
viện hay trung tâm nào đó, gọi là đề tài nhánh, hoặc xuống các địa phương (họ
cũng có một ngân quỹ cho NCKH đang cần giải ngân), đây là một sự mặc cã trong
chung chi.
NCKH
là cái cần câu để kiếm tiến mà muốn kiếm được nhiều tiền thì phải có chức,
danh. Muốn có chức trước tiên phải chạy danh: học vị, học hàm. Nếu như chỉ vì
khoa học thì đây là tín hiệu tốt cho xã hội. Nhưng mục đích ở đây là vì chức,
vì quyền, vì tiền nên thật méo mó, các nhà KH mang dáng dấp của một “Xuân tóc
đỏ”. Có tiền sẽ có bằng tiến sỹ, có học hàm gs, pgs cất nhắc ở những vị trí
quản lí quan trọng và sau đó là thu tiền để bù đắp cho phần chi phí bỏ ra, sắm
tậu nhà, tích lủy ngoại tệ chạy chức quyền cao hơn..
Bởi
vậy mới có nhiều lò ấp TS kiểu “học viện khoa học xã hội”. Thật đáng buồn TS VN
bảo vệ những đề tài chỉ ngang ngang với đề tài đại học, phủ một lớp men mỏng lý
thuyết hàn lâm cho sang, phần tiếng Anh thì thuê người dịch, mang tấm bằng trên
tay mà nửa chữ tiếng Anh trong đầu không có.
Tôi
nhớ một câu chuyện hài của nhà văn Liên Xô (thuở bé tôi đã đọc). Chuyện kể có
một lãnh đạo nọ tới thăm một trường đại học, trước tập thể nhà trường ông ấy
nói: cái sân vận động của nhà trường nó quan trọng như cái sừng con dê cái
vậy.. Một anh chàng láu cá đã nhân cơ hội này vớ lấy lời vàng ngọc làm đề tài
luận án TS, tên đề tài là “mối quan hệ biện chứng giữa sân vận động và sừng con
dê cái”.
Làm
NCKH chỉ để phục vụ đường lối chính sách. Ví dụ như trong nông nghiệp đề tài “
chuyển đổi cơ cấu cây trồng ở các tỉnh duyên hải tây nam bộ (Bạc Liêu, Cà Mau..). Thực tế, các
tỉnh này có ảnh hưởng do nước mặn xâm thực thật, việc chuyển đổi cơ cấu vật
nuôi cây trồng (VNCT) là đúng. Việc chọn VNCT phải xuất phát từ thực tế của
dân. Nhưng không, tỉnh sẽ đưa vào nghị quyết, rôi sẽ có một buổi gọi là đấu
thầu đề tài, đơn vị trúng thầu họ chỉ chuyên trồng cây trồng cạn như: ngô,
đậu,sắn.. khi đưa các cây này xuống thì làm sao hợp được thổ nhưỡng, khí hậu,
nguồn nước. Kiếm được một miếng ruộng làm mô hình đã là khó khăn huống hồ gì
phát triển mô hình rộng cả huyện, cả tỉnh. Ấy thế nhưng báo cáo khoa học vẫn
trơn tru, các mô hình là hiệu quả, cần nhân rộng..thực ra LĐ tỉnh cũng muốn
giải ngân, có cớ để rút tiền và có báo cáo đẹp nhà KH cũng có tý tiền, có báo
cáo đẹp. Báo cáo xong là đóng thành cuốn sách dày bìa da chữ vàng, xữ lí chống
mối mọt rồi cất vào tủ, chỉ có dân là không có lợi ích gì.
Nền
khoa học phục vụ cuộc sống của nhân dân là rất ít, chỉ phục vụ quyền lợi một
nhóm thiểu số người, nên phần nhiều nó chỉ dối trá, đánh bóng làm như đã bắt
kịp thế giới, cũng nghiên cứu nano, lai tạo giống mới, giống biến đổi
gen, dùng phóng xạ gây đột biến gen, dùmg Marker chỉ định phân tử, xã hội thì
chính phủ điện tử, thành phố thông minh, hay gần đây cứ mở tv là người ta nói
ra rả về thời đại công nghiệp 4.0….. hình như người ta xem như là mốt thời
thượng, xài cho nó sang để đở tủi thân với thiên hạ, nhưng họ không thấy nhục
khi có 24 ngàn tiến sỹ nhưng chưa làm ra được một sản phẩm nào cụ thể. Trong
nông nghiệp chẵng có một giống nào để cạnh tranh được với giống ngoại, chỉ trên
báo cáo là tuyệt vời. Có một ông viện trưởng một viện lớn Nông
nghiệp B, đi đâu cũng chỉ
có một bài giảng "Dùng maker chỉ định phân tử trong chọn tạo giống, giảng
với cán bộ kỹ thuật thuộc quyền quản lý thì vì nể nên phải ngồi nghe chứ giảng
với nông dân thì ND họ biết maker là cái gì? họ chỉ biết giống nào
chất lượng tốt, năng suất cao... thôi, zậy mà lão ta vẫn cứ giảng được. Tài! Nông dân ngồi nghe
lại càng đáng nể
Người
ta hô hào kho học bền vững, nhưng thực sự thì không bền vững tý nào, chúng ta
lạm dụng lòng tốt của đất, đối xử bất công bằng với đất, bức tử đất, khi mà
thuốc trừ sâu, trừ cỏ sử dụng vô tội vạ, tiêu diệt hết các côn trùng, thiên
địch, vi sinh vật có lợi. Đất thì chai, không còn kết cấu. Việc bức thiết là
phải trả lại cho đất một lượng hữu cơ tương ứng lượng đã mất đi, hạn chế và sử
dụng hợp lí liều lượng thuốc BVTV, thì ít người nghiên cứu, khuyến cáo và thực
hiện bền vững.
Thực
ra lổi không phải của các nhà khoa học, mà lỗi ở đây là cơ chế quản lý. Cách
đây vài năm người ta nói rằng sẽ thực hiện NĐ 115 là NĐ xóa bỏ cơ chế bao cấp,
cho các nhà NC lấy sản phẩm để tự nuôi mình, điều này hoàn toàn hợp lí, với
điều kiện có một hành lang pháp lí, có luật cụ thể, ví dụ như họ sẽ có bản
quyền cho kết quả nghiên cứu, ai sử dụng sẽ trả giá cao xứng đáng công sức của
họ, họ có quyền khiếu kiện và pháp luật sẽ bảo vệ họ khi ai đó xâm phạm…
Nếu thực hiện NĐ 115 thì công việc KH sẽ
gắn chặt được với sản phẫm KH. Nhà nước có lợi, nhà KH có lợi và quan trọng là
dân sẽ có lợi.