Thứ Tư, 11 tháng 4, 2018

BẠN BÈ


          Q là người thuộc thế hệ 8x, người to, cao nặng dễ hơn tám mươi ký. Được cha mẹ cho ăn học đến nơi đến chốn, bây giờ nó đã là một thạc sỹ nhiều triển vọng trong cơ quan. Việc làm Khoa học của nó thì hết chê, việc gì cũng lăn xả vào cứ như sợ người khác tranh mất phần í. Hết việc cơ quan, về nhà, sau khi lót dạ mấy chén cơm là nó lại lao vào phòng dán mắt vào màn hình. Công việc của nó nào là viết đề cương, nào là chỉnh sửa báo cáo, nào là gửi email cho các đối tác.. cứ gọi là bộn bề, ấy thế nhưng nó cứ cắm đầu cắm cổ làm, làm xong mới thôi.
Vợ nó người đàn bà một con, sau khi cơm nước, rửa ráy chén bát, dụ khị con ngủ, việc còn lại của Thị chỉ là chờ nó ban phát tí ân sũng.
Mọi cái ở con người nó đều hoàn hảo, trừ  có một cái khuyết tật đó là nói quá nhanh. Hằng ngày mình thường ngồi uống trà với nó, nhiều lúc nó nói gì mình cũng không hiểu nổi. Thường mình chỉ gật gật, chứ biết nó nói gì thì chết liền.
Một lần có cuộc hội thảo ở Tây Nguyên, nó là trưởng Bộ môn và Chủ nhiệm đề tài, nó phải lên thuyết trình, hôm đó có xếp x cùng đi. Để có buổi hội thảo này nó phải thức đêm cả mấy tháng, chỉ tội cho vợ nó.
Đúng tám giờ, nó cầm bút lade, áo quần gọn gàng, phong thái nhanh nhẹn, tiến thẳng lên bục. Ngồi dưới, ngoài các vị đại diện lãnh đạo phòng, ban, trạm của huyện, tỉnh còn có nông dân, toàn người dân tộc Stiêng, nhưng họ rất thạo tiếng Việt.  Nó biết khuyết tật nói nhanh, nên hôm đó nó phải giảm tối đa tốc độ, tăng mức độ âm sắc. Slide đã chuẩn bị sẵn, vừa chiếu vừa thuyết trình, cả căn phòng im phăng phắc, chỉ có tiếng nó sang sảng, tiếng con muổi đực vổ cánh bay đi tìm bạn tình. Mọi người chăm chú nhìn nó như chiêm ngưỡng một ngôi sao màn bạc đang tỏa sáng lung linh giữa núi rừng đại ngàn Tây Nguyên ấy. Cứ thế cho đến khi kết thúc. Nó khoan khoái cầm li nước lọc hớp một ngụm, tận hưởng cái niềm vui của anh nông dân vừa cày xong thửa ruộng, cảm ơn mọi người đã chú ý lắng nghe. Nó biết chắc chắn là buổi hội thảo đã suôn sẽ và thành công, nhưng nó cũng hỏi một câu chiếu lệ: tôi trình bày vậy các cô, các bác có nghe rõ không ạ? có gì cần hỏi lại không ạ? im lặng một vài giây rồi có tiếng trả lời: chúng tôi nghe rõ ạ. Thế các bác đã nắm bắt được các ý tôi trình bày hôm nay không ạ? Chúng tôi nghe rõ, nhưng cán bộ nói gì chúng tôi không hiểu ạ, già làng ĐiểuSuc trả lời. Cán bộ nói chỉ nghe vui cái tai thôi mà, cứ như nước cái suối chảy, như cái chim rừng hót ấy mà, chúng tôi làm sao hiểu được. Biết bụng cán bộ tốt, tốt lắm, nhưng chúng tôi không hiểu được đâu.
 Báo hại, xếp X phải lên thuyết trình lại, cuộc hội thảo phải 2 giờ chiều mới xong.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét