Thứ Tư, 28 tháng 4, 2021

 ĐẢO CHÍNH VIỆT NAM, ĐẢO CHÍNH THÁI LAN, ĐẢO CHÍNH MYANMA.

 

Sống trên đời quyền, tiền ai mà không thích. Một xã hội dù văn minh đến mấy, dân chủ đến mấy thì cái mầm mống tranh quyền đoạt ngôi luôn luôn hiện hữu, dù họ giải thích lí do này hay lí do khác, thì cuối cùng cái bản chất cũng chỉ là một, mang lại lợi ích tiền quyền cho một cá nhân, hoặc một nhóm người nào đó mà thôi.

Dân tộc Việt Nam trong lịch sử cũng đả có rất nhiều cuộc chính biến, hầu như triều đại nào cũng có, thường thường họ làm rất nhanh gọn và có lí do để giải thích với dân trăm họ. Xin nhắc lại một chính biến mà cho đến hôm nay người đời vẫn thường hay nhắc lại, ấy là chuyện nhà Trịnh lên làm chúa nhưng vẫn tôn thờ vua Lê. Vào năm 1548 vua Trang Tông mất, Trịnh Kiểm lập Thái tử tên Duy Huyên lên ngôi tức Trung Tông được 8 năm thì mất không có con nối nghiệp. Trịnh Kiểm muốn làm vua nhưng còn sợ dư luận, nên sai người đến Hải Dương hỏi ý khiến Trạng trình Nguyễn Bỉnh Khiêm. ông không nói gì chỉ bảo người giúp việc ngụ ý:

 “Năm nay mất mùa, thóc giống không tốt, chúng mày nên tìm giống cũ mà gieo mạ, gữi chùa thờ Phật thì ăn oản..   Sau đó Trịnh Kiểm tìm con cháu họ Lê, lên làm vua”. Câu chuyện chỉ thế thôi, nhưng làm ta rất suy ngẫm. Nhà Trịnh lúc đó quan tướng, quân binh rất mạnh, lấn lướt cả Vua, nhưng không dám đảo chính vua, vì hiểu theo ý của Trạng Trình thì không nên phế vua sẽ có lợi hơn, hợp với phép nước, hợp với lòng dân hơn. Trịnh Kiểm dù rất tàn độc nhưng đã xử sự rất khôn ranh, nên nhà Trịnh đã tồn tại 25 năm.

Năm 1963 các tướng lĩnh và quân lính nền đệ nhất Việt Nam Cộng hoà, dưới sự bảo trợ của Mỹ làm đảo chánh ông Ngô Đình Diệm, hai anh em đã bị tàn sát không thương tiếc. Ở đây tôi không nói Ông Diệm là “phật”, nhưng ông Diệm ít ra cũng là người làm Tổng thống do lá phiếu dân cử (dù là gian dối) và cũng là chính quyền dân sự đầu tiên của VNCH. Sau đó ông Dương Văn Minh lên làm quốc trưởng, ông Nguyễn Khánh phế truất (chỉnh lí), 4 chính phủ lần lượt dựng lên rồi sụp đổ: Chính phủ Nguyễn Khánh (Quân nhân), Chính phủ Trần Văn Hương (Độc lập), Chính phủ Phan Huy Quát (Đại Việt), Chính phủ Nguyễn Cao Kỳ (Quân nhân). Đó là kết quả của việc không hợp lòng dân, trái với đạo trời, trái với luật pháp. Từ đây cũng phải hiểu ra rằng vì quyền lợi dân tộc mình, người Mỹ sẵn sàng đạp lên dân chủ, nhân quyền, chính quyền nhân sự do dân bầu ra một cách không thương tiếc.

Bây giờ ta suy ngẩm đảo chính ở nước ngoài. Đảo chính ở Thái Lan: Ngày 22 tháng 5 năm 2014, Lực lượng Vũ trang Hoàng gia Thái Lan, dưới sự lãnh đạo của Đại tướng Prayut Chan-o-cha, Tổng tư lệnh của Quân đội Hoàng gia Thái Lan (RTA), phát động cuộc đảo chính lần thứ 12 kể từ lần đầu tiên vào năm 1932 với chính phủ tạm quyền của Thái Lan, lật đổ chính phủ dân sự hợp pháp tiền nhiệm.  Diễn biến tiếp theo sau 6 tháng khủng hoảng chính trị. Quân đội thành lập một ủy ban hành chính quân đội (junta) gọi là Hội đồng Hòa bình và Trật tự Quốc gia Thái Lan (NCPO) để kiểm soát đất nước và nội các mới là nguyên các tướng lãnh quân đội, tống giam thành viên nội các cũ. Tới nay ngài Đại tướng Prayut Chan-o-cha đã là thủ tướng đương nhiệm Thái Lan, các nước phương Tây gần như là im re, tại sao thế nhỉ? Về mặt lí thì đây là chính quyền quân sự, không hề có dân chủ, hay nhân quyền. Thái lan cũng là một đồng minh thân Mỹ, quân đội Thái từng kề vai cùng lính Mỹ trong chiến tranh xâm lược Việt Nam. Vậy là cũng chỉ vì lợi ích của đất nước Mỹ và phương tây, nên họ không lên án, hay phản đối gì.

          Thái Lan là một quốc gia quân chủ lập hiến, đa nguyên đa đảng. Người dân và quân đội vẫn tôn kính vua. Đây có lẽ cũng là lí do chính quyền Thái vẫn trụ được cho đến hôm nay. Vậy Sấm trạng Trình vẫn đúng.

Đảo chính gần đây nhất là đảo chính mở Myanma.  vào sáng ngày 1 tháng 2 khi các chính khách dân cử thuộc đảng cầm quyềnLiên minh Quốc gia vì Dân chủ, trong chính phủ dân sự của Myanmar bị Tatmadaw - tức Quân đội Myanmar phế truất và trao lại quyền lực cho chính quyền quân phiệt. Tatmadaw ban bố tình trạng khẩn cấp kéo dài một năm và tuyên bố quyền lãnh đạo đất nước thuộc về Tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang Min Aung Hlaing và cũng giống như Thái lan, họ giam giữ nội các chính quyền tiền nhiệm trong đó có cố vấn nhà nước cấp cao bà Aung San Suu Kyi. Hoa kỳ và rất nhiều nước phương tây phản ứng rất dữ, họ cấm vận kinh tế, đóng băng tài khoản, bắt phải thả người bị bắt giam. Phản ứng của hiệp hội ASEAN thì có phần dửng dưng, họ chỉ yêu cầu không bạo lực với thường dân, chấp nhận viện trợ cho dân, cho quan sát viên của hiệp hội ASEAN vào Myanma và ngài thống tướng Min Aung Hlaing đã chấp nhận. Tôi cho rằng ở điểm này thì người Á đông hơn hẵn người Mỹ và phương tây. ASEAN  cho rằng đảo chính là việc nội bộ của Myanma, người Myanma phải tự mình tìm ra giải pháp . Mọi chính quyền lãnh đạo phải mang lại lợi ích cho người dân, nếu không được lòng dân thì rất dễ bị lật đổ. Hiện nay tại Myanma có 2 hoặc 3 nhóm lực lượng đối kháng với “tân chính phủ” rất có khã năng nội chiến. Phương Tây cấm vận thì làm khổ cho dân chúng, không có lợi cho việc đối thoại giải quyết vấn đề. Trở lại câu nói của cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm “Thờ Phật thì được ăn oản”. Nếu ngài thống tướng không nên làm chính biến, cứ giữ chính phủ bà Aung San Suu Kyi lãnh đạo còn mình theo đó cũng nhiều quyền uy, sẽ có lợi hơn hay không? Các bạn nghĩ như thế nào? Riêng tôi cho rằng cụ Nguyễn đã đúng, kể cả trường hợp này. 

Vâng câu chuyện hôm nay của tôi xoay quanh chủ đề “sấm Trạng Trình” mà dân tộc Việt Nam vô cùng ngưỡng mộ, tôi cho rằng câu nói” Thờ Phật thì được oản” đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, là tài sản Văn hóa quý giá của dân tộc Việt, trong ứng xử quan hệ xã hội và con người, mà không phải ai cũng biết. Hoàn toàn đối ngược với quan điểm” họng súng đẻ ra chính quyền” của một số chính trị gia.

                                                                            Ngày 26/4/2021

 

Thứ Ba, 27 tháng 4, 2021

 TRUNG QUỐC ĐẤT NƯỚC DỊ HỢM

    Tôi cứ suy nghĩ  mãi không biết người TQ tự bản thân họ có biết con Trung Quốc trong mắt bạn bè thế giới họ quá lập dị hay không? Tới độ cứ có câu chuyện gì khác người, dị thường là người ta đã nghĩ ngay tới người TQ đảm bảo đúng phải trên 90%,  họ là những người cũng biết hưởng thụ những gì mà nền văn minh nhân loại mang lại, nhưng rất nhiều hình ảnh ứng xữ kém văn minh, ngoài những hành vi như vứt rác bừa bãi, tranh giành, ích kỉ, không quan tâm người khác, còn có ồn ào nơi công cộng. Tôi đã có cơ hội mục thị họ trên 1 chuyến xe du lịch từ Quảng Ninh về Hà Nội, đó là lần đầu tiên tôi có cơ hội thăm thú vịnh Hạ Long. Trên chuyến xe, có 6 người Việt Nam, 8 hoặc 10 người Đức, Nga, Pháp, còn lại khoảng 12 người là người Trung Quốc, họ râm ran nói chuyện gì đó, tranh luận gì đó rất hăng hái hết chặng đường, không cần quan tâm đến người khác, đang im lặng chịu đựng.

    Cứ đọc bài hịch tướng sỹ của Trần Quốc Tuấn thì biết cha ông ta ngày xưa đã nhẫn nhịn cở nào rồi  với thói kiêu căng, hống hách, thói cư xữ kém văn minh “chính mắt ngó thấy sứ ngụy đi lại, đường xá nghẽn-ngang, chúng múa cái lưỡi cú quạ làm nhục chốn triều-đình, chúng giơ cái thân chó dê, kiêu ngạo với quan tể-phụ; chúng nhờ mệnh lệnh của chúa Mông-Cổ, mà đòi nào ngọc nào lụa, sự vòi vĩnh thật vô cùng; chúng mượn danh hiệu của vua Vân-nam mà hạch nào bạc nào vàng; của kho đụn đã hồ hết Cung-đốn cho chúng giống như đem thịt mà liệng cho cọp đói, sao cho khỏi lo về sau?...”

    Chuyện ngày nay, chuyện thời hiện đại. Chuyện cách mạng văn hóa TQ thì sinh viên các trường đại học kéo đầu các thầy cô giám hiệu, đánh đấm hành hạ thân xác, sĩ nhục, cán bộ cao cấp bị đấu tố hạ nhục, chết trong ngục. Chuyện ‘Đại nhảy vọt” thì Mao Trạch Đông muốn  sau một đêm là sản lượng thép TQ phải đứng đầu thế giới, cả nước người nguời, nhà nhà sản xuất thép, nông dân sản xuất thép, do phải hoàn thành chỉ tiêu trên giao mà phải dỡ cả nhà làm củi, ném vào lò nào cày, nào cuốc, dao, xẻng nấu thành một  đống  gang xỉ vô nghĩa để nộp, kết quả nông dân đói, mất cả công cụ để sản xuất, phải ăn lúa lép, rơm, ăn thịt cả đồng loại để sống. Chuyện toàn quốc diệt chim sẻ,lại người người, nhà nhà diệt chim sẻ, chuyện dùng đại bác bắn chim sẻ là có thật mục đích bắn để xua chim bay không có chổ đậu là sẽ rớt xuống, dẫn đến mất mùa do mất cân bằng sinh thái, phải nhập chim sẻ về.... Nghe những chuyện này như nghe cổ tích, thần thoại, thế mà nó đúng 100% mới chết kia chứ.

    Cho đến 1979 (thời điểm TQ gấy hấn với ta) thì TQ còn nghèo lắm, là hậu quả của suy nghĩ lập dị và ngu ngốc, mặc dù họ có thời gian hòa bình kéo dài, (VN thì mới thoát qua chiến tranh) . để cứu vãn kinh tế, họ phải dùng hạ sách, để mong có được đầu tư từ Mỹ và phương tây, ấy là lấy lòng Mỹ (Mỹ vừa thua trận nên đang thù ghét VN ). Món quà mà Bắc Kinh dâng Mỹ là hứa Đánh Việt Nam. Thực sự tôi khâm phục ông Đặng Tiểu Bình, hình ảnh khi ông công du nước Mỹ vào năm 1978, ở đó ông cúi thật thấp không thể thấp hơn để bắt tay ngài reagan Tổng thống hợp chủng quốc Hoa Kì, một cái lưng to bè gập xuống, gần như song song với mặt đất, ôi sao ông tài đến thế cơ chứ, ở hoàn cảnh ông, người VN chúng tôi  thì chắc chịu,  không làm được.  Ngài reagan đã đáp lại bằng một nụ cười có vẻ thân mật, không phải ngài kính trọng  hay thân thiết gì, thậm chí ngài còn khinh bỉ nữa. Nhưng ngài đang rất tỉnh táo, ngài đang cần một thế lực liên minh để chống lại Liên Xô , ngài đang căm thù VN

     Đúng như kịch bản đã viết sẵn, TQ đánh VN, vốn đầu tư từ Mỹ và phương tây vào vực dậy nền kinh tế TQ. Một lần nữa xương máu những người con đất Việt đã đổ,thắm đỏ dãi đất biên cương mặc dù người VN không gây thù gây oán gì với người dân TQ. Tiếng là 1979, TQ rút quân thực sự thì phải đến năm 1990 thì cuộc chiến mới thực sự chấm dứt, cuộc chiến đã cướp đi hàng chục ngàn người con đất Việt ưu tú, những anh chị, bạn bè trang lứa của tôi đã mãi mãi không về.

    Rồi VN mở cửa, bang giao với thế giới, bình thường hoá quan hệ TQ, khi khói lửa biên cương vẫn đang âm ỉ cháy, các lãnh đạo Trung Hoa đã kịp tặng cho ta 16 chữ vàng là: "Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai" chưa kịp tiêu hóa hết, họ lại tặng thêm quà ăn vặt là quan hệ 4 tốt: “ láng giềng tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt, bạn bè tốt”.

    Mọi việc tưởng đã êm xuôi ai lo việc nấy, cùng nhau hợp tác, tạm thời gác lại chuyện quá khứ. Kinh tế của mỗi quốc gia đã tăng lên. Trung Quốc kinh tế đứng thứ 2 thế giới, Việt nam đã thoát nghèo, có thu nhập trung bình.

    Thì đùng 1 cái, ngày 6/5/2009, Việt Nam và Malaysia nộp báo cáo chung về ranh giới ngoài thềm lục địa mở rộng khu vực phía Nam biển Đông lên Ủy ban ranh giới thềm lục địa Liên hiệp quốc (CLCS). Ngay ngày hôm sau, 7/5/2009, TQ gửi công hàm lên Tổng thư ký LHQ phản đối, trong đó đính kèm bản đồ đường chữ U, tức đường 9 đoạn chiếm gần 80% diện tích biển Đông. Mặc dù yêu sách này là vu vơ không căn cứ, trái luật pháp quốc tế, luật hàng hải (UNCLOS năm 1982), cái căn cứ duy nhất của họ là tấm bàn đồ 9 đoạn mà năm 1947, một người thuộc Đài Loan, quan chức vụ nội chính tên là Trịnh Tư Ước tiện tay vẽ mà không căn cứ vào bất kỳ cơ sở nào, Đến nỗi cho đến bây giờ khi hỏi lại ông chuyện này thì ông cũng chẵng nhớ ông vẽ để làm gỉ?

Năm 2009, TQ chính thức công bố bản đồ có đường lưỡi bò. Ngay lập tức, học giả kiêm nhà bình luận nổi tiếng của đài Phượng Hoàng (Hongkong) Tiết Lý Thái lên tiếng cảnh báo: “ TQ đang tự đặt ra tai họa cho mình. Cộng đồng quốc tế sẽ không bao giờ để cho chuyện đó xảy ra”.

Và cũng chính nhiều học giả tôn trọng sự thật ở Trung Quốc đã công bố tư liệu về nguồn gốc “đường lưỡi bò” với lời can gián “Đừng làm trò cười cho thiên hạ”.

 Thế mà các nhà lãnh đạo Bắc Kinh lại biến cái chuyện đùa cợt , bông lơn, thiếu căn cứ này thành chuyện nghiêm túc, Trung Quốc khăng khăng  yêu sách về đường lưỡi bò 9 đoạn, bất luận thế giới phản ứng như thế nào. Có lẽ họ quen với cái cách cai trị dân họ, pháp luật nằm trong tay kẻ mạnh, chính Mao Trạch Đông đã nói”chính quyền đầu mũi súng”, súng đẻ ra chính quyền. Thật nực cười cái lí luận “ là vùng biển lịch sử  mấy ngàn năm nay” mà chẵng có một mảnh giấy lận lưng để chứng minh. Họ nói họ đã từng đánh cá ở vùng biển đó, tàu bè họ qua lại đó nhiều lần là biển của họ. Tôi là 1 người thường dân  VN. Tôi nói với ông TCB, người Việt và cả người Hoa có câu” Đất có thổ công/ sông có Hà Bá. Lãnh thổ và trong đó có lãnh hải VN, từ ngày xưa Lý Thường Kiệt vị anh hùng dân tộc chúng tôi đã xưng ngôn: ‘Nam Quốc Sơn Hà Nam đế cư/ Tuyệt nhiên định phận tại Thiên thư/Như Hà nghịch lổ lai xâm phạm/ Nhữ đặng hành khan thủ bại hư”. Từ ngày xưa lãnh thổ VN, biển VN đã có trong sách trời rồi. Ngày nay lãnh thổ VN, biển VN đã chu chỉnh hơn, gần gũi với dân tộc hơn, gần gũi  với bạn bè quốc tế hơn, khi bản đồ cương thổ nằm ở liên hợp quốc, theo đúng luật pháp quốc tế, trong đó có luật hàng hải UNCLOS), do vậy chúng tôi được bạn bè quốc tế ủng hộ, sát cánh bảo vệ.

Các ông lãnh đạo TQ đừng làm xấu hổ lịch sử và người dân Trung Quốc, một mình chế độ các ông trộm cắp là đủ rồi, đừng nói, (dù chỉ gián tiếp)  đừng tự khai là cha ông, cố, tổ, cao tằng người TQ đã từng đi ăn cắp cá, và sản vật của nước khác.  Ngay nhà tôi đây đất có sổ đỏ hẳn hoi, mặc dầu có hàng rào lưới B40 bảo vệ thế mà kẻ trộm nó vẫn chui vào được, huống hồ gì là biển cả mênh mông. Vậy  theo như cách nghĩ của các ông, 1 ngày nào đó có tên trộm nó bảo là nhà của tôi là của nó và tôi phải ra khỏi nhà chắc? người  VN lâu nay không kiện tụng thói hư tật xấu của người TQ  là đã tử tế rồi, xin đừng hạ nhục dân tộc mình các ông ạ, các cụ ngày xưa không xấu như các ông nghĩ đâu.

Trung Quốc dẫu lắm tiền, nhiều vũ khí nhưng không phải dùng sức mạnh để cướp biển chúng tôi và thế giới được đâu. Vũ khí lợi hại nhất của chúng tôi không phải là máy bay, tàu ngầm, tên lửa mà là chính nghĩa và pháp luật quốc tế.  Mong các ông bình tâm suy nghĩ kỷ.

Thứ Hai, 26 tháng 4, 2021

 Ngày 30 tháng tư ngày Thống nhất đất nước- Ngày Chiến thắng của Dân tộc Việt Nam

 

Sáng nay nghe ls HDH phân tích câu chuyện đại sứ và bộ ngoại giao cộng hòa sec đòi vn trả tự do cho bà Nguyễn Thúy Hạnh tôi thấy đúng quá, hay quá, phân tích sâu sắc quá, không biết có đến tai ngài đại sứ không nhỉ. Tôi cảm ơn ls. Tôi đánh giá cao tấm lòng yêu nước chân thực của ls!

Hơn bất kì quốc gia nào trên thế giới, dân tộc Việt Nam là dân tộc trân trọng hòa bình, độc lập, tự do nhất. Bởi vì cái giá phải trả cho mấy chữ đó, với chúng ta - Dân tộc Việt Nam đã là quá đắt đỏ. Nhạc sỹ Trịnh Công Sơn viết trong ca khúc da vàng  “ một ngàn năm đô hộ giặc tàu, một trăm năm đô hộ giặc tây, hai mươi năm nội chiến từng ngày..”. Các nước trên thế giới, người ta biết đến, vì nước đó sản xuất ra nhiều máy cày, xe hơi, tàu lửa, người ta biết đến, vì nước đó sản xuất ra máy bay, tàu vũ trụ,  ....Riêng Việt Nam ta cũng khá nổi tiếng thế giới ấy chứ, ấy là nổi tiếng Chiến tranh, nói đến Việt Nam là người ta nghỉ đến chiến tranh, nghèo nàn.  Đất nước hoang tàn, bần hàn,  điêu linh, máu đã chảy thành sông, xương chất thành núi cả bao đời nay, Mẹ Việt Nam “ Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ”, các anh đã không về...chẳng nơi nào trên trái đất này nghĩa trang chôn người lại nhiều như ở Việt Nam. Mỗi xã tối thiểu 1 nghĩa trang, có xã 2 , 3 nghĩa trang. Họ đã hi sinh vì bom đạn giặc trong chiến tranh, hi sinh trên trận mạc.

Các bạn trẻ sinh ra sau 1975, các bạn may mắn không biết gì về chiến tranh. Thế hệ chúng tôi đã được thưởng thức cái “món quà", viện trợ không hoàn lại mà ở cái xứ sở dân chủ, nhân quyền bậc nhất thế giới mang đến - là Hợp chủng quốc Hoa Kì đó các bạn ạ. Ngày cũng như đêm, tiếng rít gào của máy bay, bom nổ rền cả mặt đất, rung lắc, muốn bật tung cái hầm chữ A mà những người dân đen kém văn minh, không một thanh sắt trong tay như chúng tôi, run rẩy sợ hải cư ngụ, đến đây tôi muốn cảm ơn những cây trâm tía rừng rú quê tôi đã che chở cho người trăm vạn người dân và gia đình tôi, qua cơn bỉ cực bom đạn. Xong loạt bom, tiếng khóc lóc, kêu cứu, người chết người bị thương. Ban đêm chúng thả pháo sáng, lùng sục mục tiêu, sáng tới rợn cả người  ...Làng tôi, không một căn nhà nguyện vẹn, cây cối bom phạt xác xơ, hoặc cháy khô. Tôi suốt đêm, ngày chỉ luẩn quẫn dưới hầm, nghe máy bay là phải xuống hầm, đêm ngủ trong hầm, ẩm thấp, hôi hám đầy muỗi, chuột. Thằng bạn hàng xóm của tôi 8 tuổi chỉ ra ngoài hầm chơi nghịch nước cách miệng hầm độ 150m, một loạt bom bi, nó đã trả giá, bằng mạng sống của mình, người nó dính cả hàng chục viên bi.

Miền nam trước 1975 sống được nhờ ai? Nhờ viện trợ không hoàn lại từ Mỹ: gạo Mỹ, áo quần Mỹ, tiền bạc Mỹ, súng đạn và phương tiện chiến tranh Mỹ. Vậy có phải là một quốc gia Độc lập hay không? Rỏ ràng là không, người Mỹ bỏ tiền ra thì đương nhiên phải theo lệnh người Mỹ rồi, chúng ta không nên bàn nhiều vì đã quá hiển nhiên rồi.

Cương thổ đất Việt từ xa xưa chỉ từ Đèo ngang trở ra, sau đó cha ông ta thời nhà Lý, nhà Trần nhờ ra sức mở mang đã tới Quảng Nam, Quảng Ngãi, các đời sau tiếp tục mở cõi, cho tới thời nhà Nguyễn thì dung mạo đất nước ta có được ngày nay, công lao đó là của cha ông, ước nguyện của cha ông là một đất nước thống nhất, chúng ta phải có nghĩa vụ giữ gìn cái quê hương hình chữ S này chứ, sao lại nghe theo ngoại bang, nó chia nhỏ ra từng vùng, miền để dễ trị theo ý đồ của chúng, chúng làm cho dân ta đánh lại dân ta. Chúng muốn đưa dân tộc VN ra để phục vụ sự trao đổi chia chác giữa các nước lớn..Nhân dân Miền Nam và quân giải phóng Miền Nam đã làm 1 việc hợp với ý nguyện cha ông và ý nguyện dân tộc là Thống Nhất Đất Nước, chứ không phải như 1 số người ở Hải ngoại bảo “Miền Bắc cưỡng chiếm Miền Nam”, hay “phục Quốc, phục hận” gì cả, chúng ta cùng chung là con lạc cháu hồng cả mà. Như ông Nguyễn Cao Kỳ một sĩ quan cao cấp VNCH đã nói “ đất nước có mất cho thằng Tây, hay thằng Tàu nào đâu mà phục quốc hay phục hận”.

Trở lại câu chuyện bà Nguyễn Thúy Hạnh bị bắt, Ngài đại sứ và bộ ngoại giao cộn hòa séc  phải hiểu dân tộc Việt Nam, trong những ngôi đền linh thiêng thì có hai ngôi đền linh thiêng nhất mà không ai dám đụng vào, vì người dân lập bàn thờ ngay trong trái tim, ấy là cờ Tổ Quốc và Chủ Tịch Hồ Chí Minh. Kẻ nào đụng vào là sẽ bị trừng trị, nếu công an không bắt thì dân họ cũng xử lí.  Ông kêu gào vậy, ông ấy nên học thêm một lớp văn hóa Việt mới được

Tất nhiên trong cơn quặn thắt của mẹ VN để sinh ra 1 hình hài mới, diện mạo mới thì sẽ có đau đớn. Chiến tranh không tránh khỏi mất mát và chia li, cả vật chất lẩn con người.  

Chiến tranh đã trôi qua đã 46 năm. Ngày 30 tháng 4 là mãi mãi đi vào lịch sử oanh liệt của dân tộc. Vượt lên trên mất mát đau thương ta khẳng định đó là ngày hòa bình, độc lập và thống nhất đất nước, ngày cả Dân tộc Việt Nam đã hoàn toàn chiến thắng, chúng ta nên tự hào và ra sức giữ gìn thành quả quý giá mà bao đời, bao thế hệ đã ngã xuống để có được.

Nhờ có thống nhất đất nước, chúng ta mới điều hòa và phát huy được sức mạnh nội lực, trí tuệ, sức mạnh của vùng miền, tài nguyên thiên nhiên, nhờ có thống nhất và hòa bình, độc lập chúng ta mới có nhiều bạn bè khắp năm châu đầu tư hợp tác, để phát triển kinh tế phồn thịnh.

 Đất nước đã thay da đổi sắc từng ngày, Việt Nam chiến thắng trên từng mặt trận, dịch covi-19 được kiềm chế, con rồng ngủ đã thức giấc. Nhất định đất nước việt nam sẽ sáng ngời!