BẠN BÈ
Thành là
một nhà khoa học chính thống, hoạt bát nhanh nhẹn, việc gì cũng làm được cả. Nó
làm ngô năng suất cao vút tận 12 tấn trên héc đấy (tất nhiên là trên báo cáo
chứ thực tế mình đâu biết ruộng ngô nó làm ở đâu).
Năm 2017
nó được đi nước ngoài làm đề tài của ông X- Nguyên lãnh đạo viện Y, làm khoa
học mà được đi làm chuyên gia là nhất rồi. Khi về mình hỏi làm đề tài thế nào,
nó nói sang chỉ nằm chơi dài dài cho đến khi gần về nước mới làm một cái khảo
nghiệm, gieo xong chưa kịp mọc là đã về.
Còn chuyện
em út thì nó cười xới lới rồi nói: ngon lắm, dễ lắm, cứ có 10 đô là dắt nhau về
thời nguyên thủy được. Nó bốc phét vậy chứ không biết có được xơ múi gì không.
Nó đưa cho mình xem mấy tấm hình, có đứa da nâu mặt bự, có em da trắng nõn chân
dài, lại có đứa đang tréo ngoe chân với nó y như con nít chơi trò gà chọi ấy.
Đi một năm
về, cái ghế gổ keo lai, không ai bảo quản bị mối nó ăn mất. Giờ nó ngồi tòong
teng trên cái ghế nhựa tái sinh.
Ở nhà, nó
chỉ là đứa đẹp trai thứ ba (khoản này nhà mình không có đối thủ), vợ nó là
người Sơn La cùng quê với mình. Trong nhóm bạn bè thì đứa nào cũng nể vợ cả.
Nhưng mình thi nể nó ở cái khoản hể cứ ngày mồng tám tháng ba, hoặc ngày sinh
nhật vợ là dù bận cỡ nào nó cũng có một bó hoa tươi thắm run run hai tay tặng
vợ.
Vợ nó là
một người đàn bà rất ngoan hiền, nó nạt nộ cỡ nào thì Thị cũng luôn vui vẽ. Một
lần nó lĩnh đâu được ba chục triệu tiền đề tài, hấp tấp về nhà vừa gặp vợ, nó
quát: cất tiền đi, còn đứng đực ra đó à. Vợ nó lẳng lặng cất liền. Nó còn quát:
ngồi lên ghế lấy điện thoại ra lướt game, để ta còn lau nhà chứ, vợ nó ngoan
ngoản chấp hành không một phản ứng. Cứ như thế đụng đến việc gì nó cũng quát
tháo ầm ỉ, nào là giặt giũ phải để cho anh, còn chén bát nữa, tránh xa ra chục mét
cho người ta rửa, vợ nó chỉ nhoẻn miệng cười. Ôi! Đàn bà, sao có người nào mà
hiền zậy hông biết? Việc mình nể nó nhất là việc đi chợ, ngày thường nó vẫn cấm
không cho vợ nó được bén mảng tới chợ. Nhưng ngày tết dù gì đi nữa thì cũng là
vợ mình, nó xổ lồng cho vợ đi theo kẻo tội. Nó chở vợ tới nơi, gửi xe rồi xách
làn đi sát vợ, cứ như công an giám sát tội phạm ấy (tội nghiệp cho vợ nó quá
xá), ngày tết vợ nó mua sắm đủ thứ từ cái nhỏ đến cái lớn, đàn bà mà, mua sắm
cái gì cũng mặc cả ỉ ôi, nó bắt vợ nó đội cái nón rộng vành, nó có quyền không
đội một cái gì cả, giữa trời nắng chang chang cứ xách làn theo sát vợ
hết hàng này tới hàng khác, đến khi mua xong thì nó mới xách cái làn nặng trịch
đến bãi lấy xe.
Thỉnh
thoảng nó cũng tham gia nhậu nhẹt với bạn bè, một lần nhậu say về nhà, mọi
người đều lo cho vợ nó quá.
Hôm sau
hỏi, nó cười khì, nó bảo hôm qua nhậu về, vợ tao phải quỳ xuống nói chuyện với
tao, mà tao không thèm ra nói lại đấy. Té ra khi về tới cửa nhà, vợ nó vừa mở
cửa, trong tranh tối tranh sáng nó lao nhanh vào trong nhà rồi chui tọt xuống
gầm giường, chi tiết vợ nó quỳ xuống là có thật, quỳ xuống để lôi nó ra, (chỉ
sợ mất chổ nằm của con chó cún) nhưng kéo ra thì nó lại chui vô lại. Hết biết
hehe..
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét