Thứ Năm, 19 tháng 7, 2018

GIẤC MƠ VK

Mộng ước được làm VK của tôi đã có từ lâu, theo thời gian cứ ngày càng mãnh liệt. Rồi một tối nọ, không hiểu sao cứ chong chong thức thâu đêm, rồi tiếng gà gáy sáng cũng là lúc tôi chợp mắt. một giấc mơ đẹp ập đến. Giấc mơ làmVK.
Tôi nhận dược điện báo của con L nó nói Ba đã hoàn tất hồ sơ, thủ tục định cư ở Mỹ rồi, ba nhanh chóng làm vida nhập cảnh và mua vé máy bay sang bên này đi, con đã lo nơi ăn chốn ở cho ba rồi. Chỉ hai ngày sau, tôi đã có tấm vé trên tay. Bây giờ tôi đã thảnh thơi, khoan khoái, đếm ngược thời gian. Xức một tí nước hoa lên tóc, mặc thử bộ vét trắng tinh vừa may ở tiệm may Phong Nhã, soi gương, chải rẽ ngôi tóc, cạo lại mấy sợi râu, rồi thầm nghĩ, giờ mình đã ba phần tư là VK rồi, sướng thật. Mới sáng nay có việc vào cơ quan cũ, gặp thằng cu Hai nó là Trưởng phòng (là thủ trưởng trực tiếp cũ của tôi) đang phét lác với máy em môi đỏ tóc vàng (chắc từ viện về) nhác thấy bóng tôi từ xa, đã xởi lởi: em chào anh/ lúc nào thì anh qua bển? hai hôm nữa – tôi đáp chỏn lỏn. Dạ! em chúc anh thượng lộ bình an ạ! Khác hẵn cái kiểu nói năng lí nhí bình thường của tô và khác hẵn cái thói lạnh nhạt, kênh kênh hàng ngày cố hữu của nó, rồi nó quay qua mấy em giới thiệu: đây là anh An sắp sữa là VK Mỹ. Mấy đứa con gái thôi cười cợt, gập người chào anh ạ! Hừ, tóc bạc hai phần rồi anh nỗi gì,  tôi khẽ gật đầu, và ưỡn ngực đi thẳng vào trong, lòng lâng lâng thầm nghĩ, quái sao nó biết mình mình sắp sữa qua định cư ở Mỹ ta. Chắc có kẻ ton hót nào đây, thôi mặc kệ.
  Thế mà trong gia đình tuyệt nhiên không một ai quan tâm đến, họ cứ xem cái việc tôi qua Mỹ định cư  giống như việc tôi đi công tác dăm ba ngày rồi về ấy, thế có tức không cơ chứ. Vớ lấy cái phôn, tôi gọi cho anh Hùng ( anh là VK Mỹ, nhưng nay về định cư ở VN). Alo anh hả/ ừ, có gì không chú An? 12 giờ trưa ngày mốt là em qua bển, anh nhớ thông báo cho mọi người trong nhà biết và nếu không có bận việc gì quá quan trọng thì đi tiễm em hết nhá. Anh gọi cho em cái xe ba chục chổ ngồi ấy, riêng xe cộ là mình đừng có tiết kiệm. Nhưng mà con Thủy vợ thằng Bi đang có chửa, còn con Hiên vợ thằng Hải con nó mới một tháng chắc không thể đi được. Chửa cũng đi được, còn con nhỏ thì bồng con theo, đi tiễn chứ phải đi cày ruộng đâu mà trốn tránh, tôi quát to vào máy.Vâng tôi sẽ nhắn lại với chúng nó. Cúp máy, tôi khoan khoái hớp một ngụm cà phê sữa nóng hổi, nghi ngút khói mà vợ tôi vừa bưng ra.
Đúng 8 giờ sáng, chiếc mẹc màu ghi to kềnh càng đã chờ sẵn trên đường cái. Trong sân nhà tôi đã tấp nập, ồn ào tiếng người, tiếng trẻ con khóc. Mọi người đều mặc bộ đồ đẹp nhất mà mình có thể: chị Hoa mặc áo dài màu tím hoa cà trông thật thướt tha, em Quỳnh áo vét có nơ hồng trông thật nền nã. Còn con Hiên, con thủy đâu. Dạ cháu đây ạ. Ừ, tao tưởng không đi, đi một ngày đàng, học một sàng khôn con ạ! Rồi xe bắt đầu lăn bánh, chở theo đoàn người lớn có, nhỏ có, ba đứa bé đỏ hỏn đang nằm trên tay, mẹ nó một tay bồng tay kia cầm bình sữa gắn chặt vào miệng chúng, rồi chúng thiu thiu ngủ trong tiếng ru rền rền của xe. Đến quán bún riêu “Đồng Quê” ta dừng lại ăn sáng, bác tài nhá! Tôi dõng dạc kêu to. Quán này nỗi tiếng rẻ, mà ngon đấy, riêng đậu phụ thì ăn miễn phí. Tôi giảng giải cho mọi người nghe ăn bún riêu sẽ bổ dưỡng như thế nào, có lợi cho sức khỏe, ăn đậu phụ thì cung cấp calo như thế nào, giảm colectoron ra sao…
Mọi người lục tục xuống ăn, rồi mọi người lục tục lên xe, thẳng đường tới phi trường Tân Sơn Nhất.
Xe dừng, bác tài nhanh chóng bật nắp capo, rồi lần lượt chuyển từng va li nặng trịch của tôi xuống chiếc xe kéo mà anh Hùng đã chờ sẵn, tôi chỉ xách một chiếc cặp da màu đen sải chân đi trước ra dáng thành thạo. Anh Hùng í ạch đẩy xe theo sau, thỉnh thoảng tôi lại ngoái đầu hỏi sao chậm chạp thế anh?
Mọi hành lý của tôi đã qua checkin, tôi trở ra sân bay, giơ tay vẫy chào mọi người, ai nấy đều rơm rớm nước mắt. Anh đi khỏe nhá, chú đi may mắn nhá, sang bển rồi chú nhớ đánh dây thép về nhá! Anh Hùng mếu máo khóc. Tôi trịnh trọng lấy ra một triệu hai trăm ngàn đưa cho bác tài và không quên bo thêm cho bác mười ngàn đồng gọi là bồi dưỡng.
Con Lan lái xe hơi ra tận phi trường đón tôi như đón một vị nguyên thủ quốc gia, tôi chậm rải đeo cái kính gọng vàng mua 50 ngàn đồng, ba ngày trước ở tiệm kính Đức Anh lên ngắm nhìn bầu trời và nước Mỹ. Ủa sao bây giờ mới 12 giờ trưa mà nước Mỹ tối đen quá vậy?
Cuộc sống ở Mỹ, cứ như người ta nói Mỹ là dân chủ, là thiên đường, là bình đẵng,… xạo xạo tất. Chẳng có gì ngoài làm việc. Người ta quần quật làm việc từ mờ sáng đến tối nhọ nồi, làm hồng hộc, làm như chưa được làm bao giờ, làm mà cũng chẳng biết làm làm gì? Đi làm cứ như bị ma đuổi quỷ ám, hết parttime, hoặc alltime, làm không kịp ăn sáng, buổi trưa vừa làm vừa ăn bánh mì kẹp pate. Nếu như có ai đó phát minh ra cái máy truyền dinh dưỡng vào người thay vì phải ăn thì chắc chắn máy bán chạy lắm đấy.
Rồi tối về mệt đứ mệt đừ chồng ngủ, vợ ngủ, người ta quên dần cảm giác khác giới. cũng quên luôn người nằm cạnh mình là ai.
Bởi vậy cũng hiểu lí do VK, hoặc người Mỹ, họ rất quý và tiết kiệm đồng tiền, họ sử dụng đồng tiền rất chính xác.
Tôi ở cùng nhà với vợ chồng con lan, nó bố trí cho tôi một phòng riêng khá đầy đủ tiện nghi. Ban ngày chúng nó đi làm vắng còn tôi nằm chèo kheo một mình, chán rồi xem tivi, không bạn bè, tự nói tự nghe, tự trả lời, rất buồn nhưng không dám than, vì từ khi có tôi chúng nó còn buồn hơn.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét